MUỐI

 BÙI MINH QUỐC 

MUỐI 

Ngày Tết ngồi trước mâm cỗ ê hề đủ món chợt có lúc lòng tôi chùng xuống nhớ về muối.Lẩn thẩn chăng ? Không.Tôi nhớ về những hạt muối kết tinh với máu thấm vào máu tôi suốt bao năm.         
Hồi ấy cũng sắp tới một cái Tết của năm Canh Tuất (1970) tôi nhớ rõ lắm thời kỳ vô cùng khốn đốn ở chiến trường Khu 5.Các cơ quan Khu trên núi hầu như chẳng biết lấy gì để ăn tết ngoài mấy rẫy sắn ngấm nặng chất độc hoá học Mỹ.Ngay cả muối cũng thiếu. Địch càn quét khắp nơi.Vùng giáp ranh giữa núi và đồng bằng bị chúng đổ quân ràng chặt.
         
Trên dường đi nhà in về tôi ghé thăm C14 đóng trong rừng nứa gần con suối Đăk Nghêu.Lạ thật không khí ở đây có vẻ rộn rịp chứ không buồn hiu như ở các đơn vị khác.C trưởng nắm tay tôi rất chặt :
  
       
-Tụi em tổ chức ăn tết trước để ngày mai đi làm nhiệm vụ.Mời nhà báo cùng dự.
         
-Chắc đi ra đường dây xã hội chủ nghĩa ?
         

 Đường dây xã hội chủ nghĩa là tên chúng tôi thường dùng để gọi đường dây 559 – hành lang vận chuyển chiến lược từ miền Bắc vào - nằm tít tận trên đất Lào từ vùng căn cứ Khu 5 tới đó phải mất ngót nửa tháng leo núi.  
        
-Không tụi em đi hướng khác.
         
-Hướng khác thì chỉ có đồng bằng thôi.Mà từ mấy tuần nay các mũi quân tìm cách thọc xuống đồng bằng kiếm lương thực thực phẩm đều phải quay về hết.Thế mà…?
         
-Tụi em thì nhất định không quay về.
         
C14 là một đại đội toàn nữ chuyên làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực thực phẩm cung cấp cho các cơ quan Khu.Mọi người ở căn cứ kháng chiến Khu 5 không mấy ai không biết C14.Trên các nẻo đường mòn trong rừng người ta thường gặp những cô gái nước da vàng bủng vì sốt rét cõng trên lưng khi thì gùi gạo gùi muối khi thì thùng mắm… lặng lẽ như là không biết nói lầm lũi trèo đèo lội suối vượt dốc.Các cô đi từng tốp năm ba người có khi chỉ đi một mình tối đến dừng lại một mình chăng lều một mình gầy bếp nấu ăn sáng ra lại lẳng lặng một mình tiếp tục lần bước trên con đường rừng với gùi hàng nặng quá sức tưởng chừng không thể nào cõng nổi. Đấy chính là các cô gái C14.Mùa mưa lũ ở rừng núi miền Trung cực kỳ nguy hiểm.Chết vì bom vì pháo vì đụng biệt kích thì đã đành nhưng mỗi mùa mưa lũ hàng năm các cơ quan Khu thế nào cũng phải “cúng” cho Hà Bá khoảng một đại đội trong đó thường không thể thiếu người của C14 vì C14 là đội quân vận chuyển cơ động lúc thì phóng xuống đồng bằng móc gạo móc muối lên lúc thì lặn lội tới tận đường dây xã hội chủ nghĩa đón hàng miền Bắc vào.
         
C trưởng ghé tai tôi thì thầm :
         
-Đơn vị em bị đến hơn chục đứa cả năm nay chẳng có kinh nguyệt chi hết.
         
Tôi biết đó là do lao lực quá.Thường xuyên cõng trên lưng ba bốn chục ký hàng nắng mưa bất kể ăn uống thì chủ yếu là sắn với rau tàu bay rau môn thục lại sốt rét hành hạ triền miên cứ thế ngày này qua ngày khác tháng này qua tháng khác các cô chẳng có gì ngoài sức trẻ và lòng nhiệt thành bền bỉ của các nữ thánh.
         
Bữa liên hoan “ ăn tết trước” chiều hôm đó có thịt lợn nhờ sự tháo vát của bộ phận hậu cần đã đem quần áo lên các nóc đồng bào dân tộc thiểu số tận Kontum đổi về.Các cô kiếm được ít hoa chuối rừng xắt mỏng ăn ghém gợi nhớ một bữa ăn thuở thanh bình ở quê nhà.
Các cô ăn uống nói cười ríu rít không khí giống như trong một gia đình đông con.Cô nào cũng trẻ quãng mười tám đôi mươi cả nhiều cô khá xinh niềm vui chốc lát khiến gương mặt ửng hồng lên át đi nước da sốt rét thường ngày.Có cô nào đó chợt bảo các bạn : “Ăn đi tụi bay chuyến này chắc phải vài ba đứa ra đi không về”.Một câu nói đùa hoặc chỉ là cái giọng đùa đùa tưng tửng mà thật vì đó là sự thật : năm nào đơn vị cũng có người hy sinh.         
Nửa tháng sau vào áp tết tôi được cơ quan phân công đi lĩnh muối về ăn tết.Lĩnh muối xong mới nghe chị thủ kho cho biết : muối này do C14 vừa móc về.Một kho muối bí mật của ta nằm trong vòng địch càn nhưng chúng chưa phát hiện ra.C14 được lệnh luồn qua khe hở giữa đội hình 2 đơn vị địch bí mật vào kho và chuyển ra được hết.Tốp ra sau cùng đụng phải ổ phục kích trúng mìn hy sinh tại chỗ hai người một người bị địch bắt đưa lên máy bay trực thăng chở đi nhưng từ trên máy bay đã nhảy xuống và cũng hy sinh luôn.
         
Tôi cõng muối trở về nước muối mặn thấm đẫm lưng áo xát vào da thịt cứ đến chỗ nào có suối lại phải tháo gùi nhảy xuống nhúng người.Tới tận bây giờ sau bao nhiêu năm vẫn còn như cảm thấy bỏng rát khắp da thịt bỏng rát trong từng mạch máu.Thỉnh thoảng cũng có gặp lại các cô gái C14.Một số cô đã có chồng có con có cháu.Nhưng một số cô vẫn độc thân vì bệnh tật triền miên và nhất là vì tuổi xuân đã hiến trọn cho những hạt gạo hạt muối những năm tháng ấy./.
           

                                                        


Ảnh :Tác giả Bùi Minh Quốc trên đường cõng gạo trong rừng căn cứ Trà My (tây Quảng Nam) thời chiến tranh.

Hải Thăng

Thư riêng gửi anh Bùi Minh Quốc

Chào anh Bùi Minh Quốc!
Tôi là: Hải Thăng dở hơi vì: Nghỉ hưu rồi mới tập tọong làm thơ đọc lại thơ chả ra thơ mà ra thẩn. Nhưng tôi thích thơ lắm vẫn quyết tâm tập làm thơ do nghĩ có biết làm thơ mới biết đọc thơ; có lẽ như thế bớt dở hơi hơn đôi chút.
Tôi quyết định tự học thông qua mạng Internet.
Tôi lên mạng tìm thơ của một số nhà thơ tôi thích trong đó có anh(Thích khác lớn thích khác hay đấy nhé). Tôi đã đọc thơ anh trên lucbat.com thica.net Việt Nam Thư quán... và một số tham luận góp ý của anh với Hội Nhà văn.
Mãi đến hôm nay mới tìm thấy Blog của anh đấy.
Một trong nhiều cái thích của tôi tìm thấy ở Blog của anh là tấm ảnh gùi gạo mạn phép anh cho tôi ghi dưới tấm ảnh: Gùi gạo Khổ - Sướng và tấm ảnh anh trên Blog là Sướng - Buồn(Đọc thơ anh tôi cảm nhận như thế nếu sai anh thứ lỗi nhé). Nhìn ảnh anh tôi thấy khác quá không giống tý nào khi gặp ở trại lúa đặc sản Cổ Bì vào một (vài) năm cuối của thập niên 80. Anh có nhớ không hôm anh và anh Phạm Tiến Duật đến mua lúa nếp về cho cơ quan ăn tết. Khi đó khó khăn quá đói khổ quá anh nhỉ nhưng vui không buồn như bây giờ.

Anh Bùi Minh Quốc kính mến!
Tôi biết anh từ bài thơ: "Lên miền tây" tôi rất thích bài thơ này. Khi học phổ thông tôi đã thuộc lòng thế rồi: Hành quân đeo nặng đạn bom ác liệt đói khát bệnh tật bất công thiệt thòi vợ bìu con ríu...làm tôi quên sạch. Chỉ còn nhớ mấy câu: Xe chạy nghiêng nghiêng trèo dốc núi / Lên miền Tây vời vợi nghìn trùng. ... Sống ở Thủ đô mà lòng dạ ngàn phương / Nghìn khát vọng chất đầy mơ ước lớn....Đây là bài thơ đầu tay của anh(Thầy giáo của tôi bảo thế) chắc anh còn lưu giữ. Nếu có thể anh làm ơn cho tôi xin và gửi qua Email: haithang001@gmail.com được không; hoặc anh chỉ chỗ để tôi tìm cũng được.
Tôi đã bỏ rất nhiều công để đi tìm bài này và bài Cây tre Việt Nam của Thép Mới mà không thấy.
Tôi xin cám ơn anh trước và rất mong anh thông cảm.
Xin gửi tới anh lời chúc sứ khỏe và lời chào trân trọng nhất.
Kính thư:
Hải Thăng.

Tái bút:
Lẽ ra phải gửi thư này qua email của anh nhưng không biết nên gửi tạm qua Blog này.
Xin góp ý với anh: Chữ viết trên Blog khó đọc quá anh nên căn chỉnh lại cho đẹp và dễ đọc hơn.

Quang Minh

Tôi đồng tình với Bùi Minh Quốc.

Bao nhiêu anh hùng giờ đây đâu hết cả? Số gục mặt cúi đầu sống cuộc đời an phận; số lận đận lao đao vì miếng cơm manh áo; số trong lao tù vì tranh đấu tự do... Ôi những anh hùng của dân tộc.
...
Thương quê hương qua non thế kỷ điêu tàn
Thương quê hương thăng trầm chuyển biến không nguôi
Lam Sơn ơi hồn Chí Linh sông Đằng
Vạn Kiếp hay Hạ Hồi
Những dòng lịch sử đâu rồi?
...
Tôi đồng tình với Bùi Minh Quốc.

Trần Thôi

Trần Thôi

Đại Hội nhà văn tại Bến Tre đã thay đổi ngày.
Có mặt vào lúc 14giờ ngày 15 - 8giờ tối ngày 15 đại hội trù bị - 7giờ sáng 16 đại hội chính thức.
Thông báo cho bạn bè hay nhé.

quang dung

gui

anh quoc oi / tho rat thien anh a

BÙI MINH QUỐC

CÁM ƠN BẠN

Cảm ơn tấm lòng của bạn Nguyễn Hữu Viện đã cảm thông và chia sẻ cùng tôi mối ưu tư chung về nhân dân mình đất nước mình.

hoangcat

*****

Trời ơi! Quốc còn giữ được những tấm ảnh cực kỳ quý giá đấy! Nhìn bức ảnh tự nhiên trong lòng mình bao nhiều kỷ niệm bỗng trào lên Quốc ơi!...

Trần Ngọc Tuấn

Thời @

Thời @
Thơ thời @ không phải cơm chay
Toàn đặc sản được nuôi bằng hóa chất
Tình yêu thời @ thiếu muối
Tâm hồn em nhạt nhẽo cũng chẳng sao
Trăng thời @ cũng hóa mồ côi
Câu hát ru còn mấy người thuộc nữa
Chẳng còn cảnh cầm đèn đi xin lửa
Hiphop bắn vào làn điệu dân ca
Dẫu biết rằng cuộc sống phải đi lên
Nhưng đừng vội mau quên những ngày cõng muối
Hạt máu trắng tinh mà bên trong đỏ máu
Giờ trở thành tài sản lũ hôn quân
Anh ngáo ngơ trên những trang thơ
Tôn thờ mãi một thời cổ tích
Lũ dâng đất bán dân cười khúc khích
Nó bảo anh ngu còn chúng nó thức thời
Chúng nó biết đâu nhà thơ sống rất người
Báu vật của anh là muối
Là tổ quốc và thơ
Là oan hồn bao người
Hạt muối ơi!
Xin được ngậm người
Mặn mà
Không tan
Nơi đầu lưỡi.

BÙI MINH QUỐC

NHƯ ĐỒNG ƠI

Thời ấy đi trong rừng mà gặp được cái lá có dính tí bột bánh sắn là cũng có thể vớ lấy mà cạp đấy.Mà chỉ có bánh sắn chứ làm gì có gạo gạo ăn chẳng có đâu dám lấy gạo làm bánh! Bây giờ bánh chưng thì không thiếu như cái đĩa bánh của Như Đồng bầy ở đây ấy nom ngon quá nhưng BMQ cũng chỉ ăn được 1 miếng là ăn hết nổi đó.
Chúc vui nhé.

nhudonh@yahoo.com

nhudonh@yahoo.com

Tết rồi mà không có gì ăn nên đại sư ca phải đi cõng gạo đấy hả .Có mấy đòn bánh chưng nhân dân treo ở các bụi cây sao không mang về mà ăn .Coi chừng biệt kích đó nha . Đi một mình như thế không sợ cọp ăn thịt sao?
undefined
Đại sư ca ăn mấy miếng bánh chưng lót dạ rồi đi cõng tiếp .Thượng lộ bình an nhé .

vanhai

HỌ LÀ HẠT MUỐI

Lặng lẽ hy sinh
Những hạt muốn kết tinh
Dâng vị mặn cho đời
Không toan tính
Họ sống chết hiên ngang như người lính
"Tổ quốc cần.
Đâu có giặc là đi !"

"Ngày giặc tan"
Bao nhiêu Họ trở về ?
Bao nhiêu Họ vĩnh viễn vào lòng đất ?

Có ai đâu nhớ Họ còn Họ mất
Những Lý Thông đương đại hả hê cười.

Vẫn âm thầm kết muối mặn dâng đời
Nước mắt mặn và máu người cũng mặn.

Bởi chính Họ đã làm nên Tất Thắng